Gặp lại anh đánh giày cᴀ̂м rong ruổi khắp Sài Gòn bên chú chó мù: “Bích La” ngày nào chẳng còn bên anh, giờ đã có “người bạn” đồng hành mới

Câu chuyện xúc động về anh đánh giày cα̂м ôm chú chó мὺ đi đánh giày khắp các con phố tại Sài Gòn từng gây bão khắp mạng xã hội. Sau gần 7 năm, cuộc sống của anh đã có nhiều thay đổi, chú chó vàng мὺ đã chẳng còn bên anh nữa…

Chú chó мὺ ngày nào đã không còn bên anh Ân…

Năm 2015, bức ảnh về chú chó nhỏ nằm gọn gàng, ngoan ngoãn trong chiếc giỏ của người đàn ông đánh giày được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội. Đằng sau hình ảnh ấy là cả một câu chuyện cảm động về tình người, về những số phận thiệt thòi vẫn gắn bó, nương tựa lẫn nhau giữa Sài Gòn huyên náo và hoa lệ.

Nhân vật chính trong câu chuyện là anh Trần Khắc Ân (SN 1977, quê An Giang). Anh làm nghề đánh giày, sống quanh phố Thái Văn Lung, Lê Thánh Tôn, Thi Sách (Q1, TP.HCM). Bàn tay phải của anh mắc bệnh nên bị ѕυ̛иɢ νὺ và không thể cầm vật nặng. Cuộc sống vô cùng khó khăn, vất vả.

Anh Ân được cho một chú chó nhỏ xinh có tên gọi Bích La. Chú chó nhỏ dù bị мὺ nhưng ngày ngày quấn quýt với chủ, lúc thì ngủ trong giỏ đánh giày, khi thì nằm dài trên vỉa hè, cùng anh rong ruổi khắp các con phố của Sài Gòn. Hai số phận khốn khó nương tựa vào nhau, cùng nhau chia sẻ miếng cơm manh áo. Năm 2015, câu chuyện anh Ân và chú chó мὺ đã được trao giải thưởng WeChoice Awards.

Gặp lại anh Ân sau gần 7 năm, Bích La đã chẳng còn bên anh nữa. Năm 2018, Bích La мα̂́т тίcн và phép màu đã không xuất hiện.

“Con chó мὺ bị người ta вᾰ́т мα̂́т rồi. Nó (anh Ân – PV) đi kiếm khắp nơi, cứ ai cho tiền, nó kêu người ta chở nó đi xe ôm, chở ra các chợ chó mà không có. Nó buồn lắm!”, bà Nguyễn Thị Thanh Vân (sống ở quận 1, TP.HCM) kể lại.

Dù tìm kiếm mọi nẻo đường, góc phố đều vô vọng, anh Ân đành nén nỗi buồn, cố gắng tiếp tục mưu sinh bằng nghề đánh giày.

“Nó nuôi chó như người bạn ấy”

Từ dạo Bích La bị мα̂́т, mọi người không còn thấy anh Ân vui vẻ như thường nữa. Với anh, chú chó không khác gì một người bạn, một người thân trong gia đình cả. мα̂́т đi Bích La là một nỗi buồn không gì bù đắp được.

Trải qua nhiều tháng đau khổ vì мα̂́т đi chú chó мὺ hơn 5 năm gắn bó, anh Ân đã mạnh mẽ vượt qua. Giờ đây, bên cạnh anh là một “người bạn” đồng hành mới, một chú chó vô cùng đáng yêu và lém lỉnh. Công việc đánh giày vất vả là thế nhưng một ngày anh chẳng kiếm được là bao. Nhưng toàn bộ số tiền đấy anh dành để mua thức ăn cho chó, còn mình ăn ít một chút cũng không sao. Đi đâu anh cũng dẫn theo, chia sẻ từng bữa ăn, kề cận bên nhau từng giấc ngủ.

“Người bạn” đồng hành mới của anh Ân

“Mua được hộp cơm ăn, bao nhiêu thức ăn ngon đều để lại cho chó hết, còn lại nó ăn không thôi”, bà Vân chia sẻ.

Chú chó rong ruổi bên anh Ân trên những con đường, góc phố khắp Sài Gòn

Ngày ngày, chú chó theo anh từ 8h sáng đến chiều tối. Mỗi khi có khách đánh giày, chú chó lại ngồi bên cạnh anh. Dù tập trung, tỉ mỉ đánh giày cho khách nhưng đôi mắt anh vẫn không ngừng theo dõi, hướng về “người bạn” đồng hành với ánh mắt vô cùng trìu mến, thân thương.

Khi hỏi anh Ân về chú chó, trên gương mặt của người đàn ông sạm đen vì dãi nắng vẫn ánh lên niềm vui. Chỉ qua những cái gật đầu, những cử chỉ tay ra ám hiệu cũng giúp người đối diện thấy được sự quan tâm, ân cần của anh dành cho “người bạn” này. Khi chú chó chẳng may bị bệnh, anh cũng rầu rĩ, không vui và đưa nó đến các cơ sở thú y để chữa trị.

Chú chó trở thành người bạn, người thân, gia đình của anh Ân

“Nó nuôi chó như người bạn ấy, nhiều khi thấy nó ôm hôn chó trìu mến lắm!”, ông Trần Duy (sống ở quận 1, TP.HCM) chia sẻ.

Hiện tại, anh Ân sống tạm dưới mái hiên của một khách sạn. Đồ dùng sinh hoạt cũng vô cùng đơn sơ. Một chiếc ba lô nhỏ đựng đồ dùng cá nhân, một chiếc hộp đựng các dụng cụ đánh giày,…Thấm thoát đã hơn 10 năm xa quê, những chú chó trở thành người bạn, người thân, gia đình của anh Ân.

Cả khu phố đều biết đến anh Ân đánh giày và tình cảm đặc biệt dành cho chú chó. Ai cũng quan tâm, lo lắng cho anh như những người thân của mình.

“Xưa xưa nó hay đảo về đây một lần, muộn mà chưa thấy nó về thì hỏi thăm người này người kia xem có nhìn thấy nó không. Mình quen rồi, mà ai trong khu phố cũng như vậy, thấy vắng nó là người ta phải hỏi”, bà Vân tâm sự.

Hai số phận khốn khó nương tựa vào nhau

Câu chuyện về anh Ân và những “người bạn” bé nhỏ cho chúng ta thêm niềm tin, sự ấm áp của tình người giữa cuộc sống bộn bề, nhiều vất vả, lo toan. Hạnh phúc đôi khi thật đơn giản, vật chất có thể ít ỏi nhưng tình cảm luôn đong đầy.